Nhớ Mẹ
Trương Lê Anh Tuấn (Minh Bách)
Kính tăng Mẹ,Sài Gòn 1998
Trương Lê Anh Tuấn (Minh Bách)
Kính tăng Mẹ,Sài Gòn 1998

Chiều chiều ra dạo phố đông,
Bâng khuâng nhớ Mẹ, mênh mông chiều chiều.
Trời xanh đơn độc cánh diều,
Diều bay thành phố, hẵng nhiều lẻ loi.
Hỏi diều có giống lòng tôi,
Xa quê nhớ Mẹ, bồi hồi vấng vương.
Người ta núi Ngự sông Hương,
Lòng tôi núi nhớ, sông thương bởi Người.
Con đi cách biệt phương trời,
Quê nhà Mẹ hẵng vợi vời ngóng tin.
Hoàng hôn dõi mắt xa nhìn,
Như những cơm tối Mẹ tìm con xưa.
Ngày xưa con tật chẳng chừa,
Ham chơi quên học, nắng mưa giải trời.
Giờ con chỉ một mình thôi,
Quên ăn thử hỏi có ai nhắc giùm.
Ngày xưa đồ quẵng tùm lum,
Nay con xa Mẹ, áo nhăn chuyện thường.
Mẹ ơi! Nhớ những đêm trường,
Con học khuya, Mẹ luôn thức cùng.
Ngày xưa môi Mẹ thắm hồng,
Đưa con tới lớp, lắm chàng ngóng theo.
Nhà ta thuở ấy còn nghèo,
Vì chồng con, Mẹ chắt chiu tháng ngày.
Tuổi xuân chẳng sợ thoáng bay,
Hạnh phúc riêng Mẹ đổ đầy sang con.
Công Cha như nước như non,
Ơn Mẹ mấy biển mấy sông sánh bằng.
Người ta chỉ một vầng trăng,
Riêng con, Mẹ với chị Hằng là hai.
Con đi đất rộng sông dài,
Sống nhiều chưa hết những lời Mẹ ban.
Tình đời có lúc dỡ dang,
Lòng Mẹ qua muôn lửa vàng vẫn trong.
Quê nhà tiết lạnh cuối giêng,
Sài gòn nắng ấm, con riêng lạnh lòng.




No comments:
Post a Comment