Mẹ của con
Kính tặng Mẹ
Kính tặng Mẹ
Con viết bài thơ về Mẹ,
Nắng đang đổ lửa trưa hè.
Trời sao mỗi ngày thêm nóng.
Cây khô… khô cả tiếng ve,
Ngọn gió không mang hơi mát,
Cơn mưa không giảm oi nồng,
Chợt sao con nhớ về Mẹ,
Dòng thơ đến mát mênh mông.
Mẹ ơi, Mẹ hiền của con,
Những khi đau nản, khổ buồn,
Là những lúc con gọi tiếng Mẹ,
Và con sẽ lạc quan hơn.
Mẹ ơi, Mẹ hiền của con,
Những khi mất mát mỏi mòn,
Lòng con chợt vang tiếng Mẹ,
Và quên luôn những đau hờn.
Mẹ ơi, Mẹ hiền của con,
Đường xa lòng đói con run,
Và con lại nhớ về Mẹ,
Bước chân thêm vững thôi chồn.
Mẹ ơi, Mẹ hiền của con,
Lối đời nếu bị lấn đường,
Con vẫn không quên lời Mẹ,
Để luôn biết mức nhịn nhường.
Mẹ ơi, Mẹ hiền của con,
Đường đời nếu mắc lỗi lầm,
Cũng là lúc nhớ về Mẹ,
Để con luôn biết sửa mình.
Mẹ là Mẹ hiền của con,
Mẹ là ánh sáng tâm hồn,
Mẹ là niềm tin ý chí,
Mẹ là bác ái tình thương.
Con cầu Mẹ luôn khỏe vui,
Đẹp tươi tiếng nói Mẹ cười,
Cho con luôn đầy hạnh phúc,
Cho con luôn được có Người.
Sài Gòn, viết vào một buổi trưa hè nóng bức. Tháng 5, năm 2004. (Anh Tuấn- Anh Tư)




No comments:
Post a Comment