Friday, September 14, 2007

Nhớ Mẹ

Nhớ Mẹ
Trương Lê Anh Tuấn (Minh Bách)
Kính tăng Mẹ,Sài Gòn 1998

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Chiều chiều ra dạo phố đông,
Bâng khuâng nhớ Mẹ, mênh mông chiều chiều.
Trời xanh đơn độc cánh diều,
Diều bay thành phố, hẵng nhiều lẻ loi.
Hỏi diều có giống lòng tôi,
Xa quê nhớ Mẹ, bồi hồi vấng vương.
Người ta núi Ngự sông Hương,
Lòng tôi núi nhớ, sông thương bởi Người.
Con đi cách biệt phương trời,
Quê nhà Mẹ hẵng vợi vời ngóng tin.
Hoàng hôn dõi mắt xa nhìn,
Như những cơm tối Mẹ tìm con xưa.
Ngày xưa con tật chẳng chừa,
Ham chơi quên học, nắng mưa giải trời.
Giờ con chỉ một mình thôi,
Quên ăn thử hỏi có ai nhắc giùm.
Ngày xưa đồ quẵng tùm lum,
Nay con xa Mẹ, áo nhăn chuyện thường.
Mẹ ơi! Nhớ những đêm trường,
Con học khuya, Mẹ luôn thức cùng.
Ngày xưa môi Mẹ thắm hồng,
Đưa con tới lớp, lắm chàng ngóng theo.
Nhà ta thuở ấy còn nghèo,
Vì chồng con, Mẹ chắt chiu tháng ngày.
Tuổi xuân chẳng sợ thoáng bay,
Hạnh phúc riêng Mẹ đổ đầy sang con.
Công Cha như nước như non,
Ơn Mẹ mấy biển mấy sông sánh bằng.
Người ta chỉ một vầng trăng,
Riêng con, Mẹ với chị Hằng là hai.
Con đi đất rộng sông dài,
Sống nhiều chưa hết những lời Mẹ ban.
Tình đời có lúc dỡ dang,
Lòng Mẹ qua muôn lửa vàng vẫn trong.
Quê nhà tiết lạnh cuối giêng,
Sài gòn nắng ấm, con riêng lạnh lòng.
Mẹ của con
Kính tặng Mẹ

Con viết bài thơ về Mẹ,
Nắng đang đổ lửa trưa hè.
Trời sao mỗi ngày thêm nóng.
Cây khô… khô cả tiếng ve,
Ngọn gió không mang hơi mát,
Cơn mưa không giảm oi nồng,
Chợt sao con nhớ về Mẹ,
Dòng thơ đến mát mênh mông.

Mẹ ơi, Mẹ hiền của con,
Những khi đau nản, khổ buồn,
Là những lúc con gọi tiếng Mẹ,
Và con sẽ lạc quan hơn.

Mẹ ơi, Mẹ hiền của con,
Những khi mất mát mỏi mòn,
Lòng con chợt vang tiếng Mẹ,
Và quên luôn những đau hờn.

Mẹ ơi, Mẹ hiền của con,
Đường xa lòng đói con run,
Và con lại nhớ về Mẹ,
Bước chân thêm vững thôi chồn.

Mẹ ơi, Mẹ hiền của con,
Lối đời nếu bị lấn đường,
Con vẫn không quên lời Mẹ,
Để luôn biết mức nhịn nhường.

Mẹ ơi, Mẹ hiền của con,
Đường đời nếu mắc lỗi lầm,
Cũng là lúc nhớ về Mẹ,
Để con luôn biết sửa mình.

Mẹ là Mẹ hiền của con,
Mẹ là ánh sáng tâm hồn,
Mẹ là niềm tin ý chí,
Mẹ là bác ái tình thương.

Con cầu Mẹ luôn khỏe vui,
Đẹp tươi tiếng nói Mẹ cười,
Cho con luôn đầy hạnh phúc,
Cho con luôn được có Người.

Sài Gòn, viết vào một buổi trưa hè nóng bức. Tháng 5, năm 2004. (Anh Tuấn- Anh Tư)

Friday, September 7, 2007

Quote of the Day
"Every failure, obstacle or hardship is an opportunity in disguise.
Success in many cases is failure turned inside out."